Sự Thờ Phượng Thật
(MS Dương Quốc Tùng copyright by Peace & Happiness Ministry)
|
Dù cho Feuerbach kết luận rằng Thượng Đế Toàn Năng là một “sự phác họa” (projection) của con người, dù cho Marx lư luận rằng Thượng Đế Toàn Năng hay tôn giáo là một thứ “thuốc phiện” để mê hoặc con người, dù cho Nietzsche tuyên bố rằng Thượng Đế là sự bày tỏ từ những cơn bực dọc của những người bất toàn, dù cho Freud định nghĩa Thượng Đế là do ảo ảnh trong tâm hồn của những người c̣n lưu luyến thời thơ ấu tạo thành, nhưng không ai t́m được một giải pháp nào tốt đẹp hơn để thay thế hay loại trừ nhu cầu thờ phượng của tâm linh con người.
Con người thoả măn nhu cầu thờ phượng của ḿnh qua nhiều h́nh thức khác nhau và các thần khác nhau. Nhưng Kinh-thánh kêu gọi chúng ta quay trở về thờ phượng Đức Chúa Trời chân thật là Đấng đă tạo dựng muôn loài vạn vật. (Công-vụ Các Sứ-đồ 14:15-17).
Sự hy sinh của Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá bày tỏ t́nh thương bao la của Đức Chúa Trời Toàn Năng cho con người. Ngài ban cho con người cơ hội để quay trở về với nguồn cội của sự sống, quay trở về để thờ phượng Đấng xứng đáng để ta thờ phượng.
|
1) Yếu Tố Của Sự Thờ Phượng Thật
Kinh-thánh dạy cho chúng ta những yếu tố cần thiết của sự thờ phượng thật:
“Nhưng giờ hầu đến, và đă đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha: ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích vậy. Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài th́ phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy” (Giăng 4:23,24) (Chữ “ưa thích” trong Kinh-thánh nguyên bản là “Xêtei,” có nghĩa là “t́m kiếm”).
Trong câu nầy chúng ta thấy rằng sự thờ phượng mà Chúa chấp nhận và đi t́m kiếm, cần phải hội đủ hai điều kiện: tâm thần (tâm hồn) và Lẽ Thật.
“Tâm thần” có thể cho là cơi ḷng, là trọn cả con người của ta. C̣n lẽ thật là ǵ? Đức Chúa Giê-su đă phán rằng chính Ngài là lẽ thật, và Kinh-thánh cũng là lẽ thật, v́ Kinh-thánh làm chứng về Đức Chúa Giê-su (Giăng 14:6; 17:17; 5:39).
Kinh-thánh sách 2 Ti-mô-thê 2:4 cho biết rằng: “Ngài muốn cho mọi ngườợi được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật.”
Chúa chẳng những muốn chúng ta được cứu rỗi, mà Ngài c̣n muốn chúng ta hiểu biết lẽ thật của Ngài. Chúng ta có thể cho rằng ḿnh thờ phượng Chúa hết ḷng là được rồi. Nhưng đúng ra điều đó cũng chưa đủ. Sự hết ḷng đó c̣n phải đượỳc thể hiện qua hành động của ta, bằng cách nghiên cứu Kinh-thánh là lẽ thật và làm theo ư muốn của Chúa bày tỏ trong lẽ thật đó.
Chúng ta hăy nhớ lại câu chuyện của Ca-in và A-bên. Ca-in làm nghề nông, c̣n A-bên th́ làm nghề chăn chiên. Cả Ca-in và A-bên đều đến thờ phượng và dâng của lễ lên cho Chúa, A-bên dâng con chiên, c̣n Ca-in th́ dâng hoa quả lên cho Chúa. Đức Chúa Trời chỉ chấp nhận lễ vật của A-bên, và từ chối lễ dâng của Ca-in (Sáng-thế Kư 4:1-5).
Chúng ta có thể lư luận rằng, “có ǵ dâng nấy, miễn sao có ḷng là đủ rồi.” Nhưng Kinh-thánh gọi hành động thờ phượng của Ca-in là “việc làm của người là dữ, c̣n việc làm của em người (A-bên) là công b́nh.” (I Giăng 3:12). Lư do Chúa không chấp nhận hành động thờ phượng của Ca-in v́ người làm theo ư riêng của ḿnh. C̣n A-bên th́ làm theo ư Chúa dâng con chiên để tượng trưng cho sự hy sinh của Chúa Giê-su trong tương lai.
Bàn về sự thờ phượng của người Giu-đa, Đức Chúa Giê-su có phán rằng,
“Hỡi kẻ giả h́nh, Ê-sai đă nói tiên tri về việc các ngươi phải lắm, như có chép rằng : Dân nầy lấy môi miếng tôn kính ta, nhưng ḷng chúng nó cách xa ta lắm. Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, v́ chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra. Các ngươi bỏ điều răn của Đức Chúa Trời, mà giữ lời truyền khẩu của loài ngườí! Ngài cũng phán cùng họ rằng: Các ngươi bỏ hẳn điều răn của Đức Chúa Trời, đặng giữ theo lời truyền khẩu của ḿnh.” (Mác 7:6-9).
Chúa gọi họ là giả h́nh, và Chúa cho rằng sự thờ phượng của họ là vô ích, chỉ v́ họ làm theo điều răn của người ta chứ không làm theo điều răn của Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta hết ḷng t́m kiếm và hết ḷng yêu mến Chúa, chúng ta sẽ t́m hiểu ư Chúa và sống theo ư Ngài.
| |
2) T́nh yêu, Việc Làm, và Lư Trí
Đôi khi chúng ta nghĩ rằng nếu tôi yêu Chúa hết ḷng, và làm hết sức của tôi cho Chúa, như vậy là đủ rồi. Nhưng sự thật là chưa đủ đâu, thưa quư vị.
Chúng ta chẳng những yêu Chúa hết ḷng, hết sức, mà c̣n hết trí khôn, và hết linh hồn nữa (Mác 12:29-30; I Giăng 3:18). T́nh yêu mà không có lư trí, sẽ trở thành mù quáng. Lư trí mà không có t́nh yêu, sẽ trở nên tàn nhẫn. T́nh yêu mà không bày tỏ qua hành động, t́nh yêu đó giả dối. Việc làm mà không có t́nh yêu sẽ trở nên gượng gạo. Việc làm mà không được hướng dẫn bởi lư trí để theo lẽ thật, việc làm đó sẽ sai lầm. Chúng ta phải dùng trí óc mà Chúa ban cho chúng ta để t́m hiểu ư muốn của Chúa như thế nào, để mà ta làm theo.
Khi Đức Chúa Giê-su khải thị cho Giăng sứ điệp trong sách Khải-huyền, Chúa gởi đến bảy hội-thánh của Chúa bảy sứ điệp. Trong sứ điệp thứ tư gởi cho Hội-thánh Thi-a-ti-rơ, Chúa có khen Hội-thánh nầy như sau:
“Ta biết công việc ngươi, ḷng thương yêu ngươi, đức tin ngươi, sự hầu việc trung tín ngươi, ḷng nhịn nhục ngươi, và công việc sau rốt ngươi c̣n nhiều hơn công việc ban đầu nữa.” (Khải-huyền 2:19).
Thật là một hội-thánh lư tưởng, bất cứ một vị Mục-sư Chủ-toạ nào cũng đều mong ước hết. Hội-thánh sốt sắng công việc Chúa, yêu thương Chúa, yêu thương nhau, trung tín, nhịn nhục, có đầy đủ hết. Thế nhưng Chúa phán tiếp,
“Nhưng điều ta trách ngươi, ấy là ngươi c̣n dung cho Giê-sa-bên, người nữ ấy xưng ḿnh là tiên tri, dạy dỗ và phỉnh phờ tôi tớ ta, đặng rủ chúng nó phạm tà dâm, và ăn thịt cúng thần tượng. Ta đă cho nó th́ giờ để ăn năn, mà nó chẳng muốn ăn năn điều tà dâm nó! Nầy, ta quăng nó trên giường đau đớn, và phàm kẻ nào phạm tội tà dâm với nó, mà không ăn năn việc làm của nó, th́ ta cũng quăng vào tai nạn lớn. Ta sẽ đánh chết con cái nó....” (Khải-huyền 2:20-23).
Theo quan niệm của loài người, chúng ta nghĩ rằng Chúa sẽ dễ dàng và tha thứ cho hội-thánh Thi-a-ti-rơ v́ những công lao và ḷng thương yêu của họ dành cho Chúa. Nhưng chúng ta không ngờ, Chúa lại bảo họ phải ăn năn, nếu không họ sẽ bị h́nh phạt, tai nạn, và bị đánh chết.
Đối với Chúa, trí óc, con tim, và hành động hay là t́nh thương, việc làm, và ư muốn của Chúa phải đi chung với nhau. Chúng ta không thể nhấn mạnh một hay hai điều và bỏ qua điều kia.
Chúng ta yêu Chúa, chúng ta sẽ hành động. Chúng ta hành động theo ư muốn thánh của Chúa. Hội-thánh Thi-a-ti-rơ đă dung túng cho những dạy dỗ sai lầm không theo ư Chúa, không đúng Lời của Chúa dạy.
Chúa trách hội-thánh Thi-a-ti-rơ phạm tội tà dâm. Phạm tội tà dâm thiêng liêng nghĩa là: 1) dân sự của Chúa nhưng không một ḷng tôn thờ Chúa, mà lại thờ thêm thần tượng; 2) dân sự của Chúa nhưng không hoàn toàn trung thành và không làm theo ư Chúa.
V́ thế mà trong Khải-huyền 2:26 Chúa phán tiếp với họ: “Kẻ nào thắng, và giữ các việc của ta đến cuối cùng, ta sẽ ban cho quyền trị các nước.”
Có vài bản dịch câu nầy là, “kẻ nào thắng, và làm theo ư ta cho đến cuối cùng....” Chúa đ̣i hỏi chúng ta phải, “trung tín cho đến chết, rồi ta sẽ ban cho các ngươi măo triều thiên của sự sống đời đời.” (Khải-huyền 2:10)
Kinh-thánh dạy chúng ta rằng, “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể ḿnh làm của lễ sống và thánh, đẹp ḷng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng làm theo đời nầy, nhưng hăy biến hoá bởi sự đổi mới của tâm thần ḿnh, để thử cho biết ư muốn tốt lành, đẹp ḷng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.” (Rô-ma 12:1,2).
Sự thờ phượng đẹp ḷng Chúa là cả thân thể lẫn tâm hồn của chúng ta được thánh hoá bởi Lời Chúa và sống theo Lời Chúa, không c̣n theo ư riêng của chúng ta. Và Kinh-thánh bày tỏ cho chúng ta ư muốn tốt lành và trọn vẹn của Đức Chúa Trời.
“Cả Kinh-thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công b́nh, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành.” (II Ti-mô-thê 3:16,17).
“Cả Kinh-thánh” nghĩa là tất cả sự dạy dỗ, khải thị trong Cựu-ước lẫn Tân-ước, đều ích lợi để giúp ta thuộc về Đức ChúaTrời cách trọn vẹn hoàn toàn.
Đức Chúa Giê-su tuyên bố, “nếu ai muốn theo ta, phải tự bỏ ḿnh đi, mỗi ngày vác thập tự giá ḿnh mà theo ta” (Lu-ca 9:23). Người nào thật sự theo Chúa, sẽ không c̣n sống theo ư ḿnh, mà sẽ khiêm tốn vâng theo Lời Chúa.
| |
|
3) Kết Luận
Có một vị vua muốn bí mật đi t́m một vị tể tướng cho vương quốc của ḿnh. Nhà vua phải chọn giữa hai vị quan đều tài giỏi, sốt sắng, nhân đức. Nhà vua muốn chọn một người có ḷng trung thành.
Vua bèn trao cho hai vị quan mỗi người một cái thùng và truyền lịnh rằng hăy ra ngoài giếng nước, múc đầy thùng của ḿnh, trả công cho mỗi người, và chiều hôm đó nhà vua sẽ ra để thanh tra. Cả hai vị quan đi ra và làm theo lời truyền của nhà vua. Họ lấy gàu múc nước đổ vào thùng của ḿnh. Nhưng khổ thay, mỗi thùng đều có một cái lỗ bên dưới đáy. Mỗi lần đổ nước vào, th́ nước lại chảy ra, cho nên không bao giờ thùng đầy được.
Một vị quan bèn nói, “Ḿnh đang làm một công việc vô ích, mỗi lần đổ nước vào th́ nó lại chảy ra hết. Bao giờ mới đầy!” Vị quan kia trả lời, “Nhưng hoàng đế đă bảo chúng ta làm, chúng ta đă nhận lời, và được trả công. Có ích hay vô ích là chuyện của hoàng đế, chúng ta chỉ làm theo lệnh truyền của người mà thôi.”
Vị quan kia trả lời, “Tôi sẽ không tiếp tục làm công chuyện ngu xuẩn và vô ích nầy đâu.”
Nói rồi vị quan quăng gàu múc nước và bước đi. V́ quan kia vẫn tiếp tục múc nước đổ vào thùng. Gần chiều, giếng nước bắt đầu cạn. Ông nh́n xuống đáy giếng, thấy một cái nhẫn với một viên kim cương đang chiếu lấp lánh dưới đáy giếng. Ông lấy lên, lúc bấy giờ nhà vua đi đến. Và chiếc nhẫn đó là dấu hiệu của uy quyền của vị tể tướng trong vương quốc.
Vị Vua của muôn vua, Chúa của muôn chúa có phán với chúng ta trước khi Ngài về trời rằng, “dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đă truyền cho các ngươi...” (Ma-thi-ơ 28:20).
Hăy nhớ, đôi khi chúng ta không hiểu tại sao Chúa lại dạy chúng ta phải làm như thế. Nhưng hăy kiên nhẫn, cứ làm theo lời Chúa dạy. Đến ngày cuối cùng chúng ta sẽ hiểu.
Nếu chúng ta chỉ vâng lời Chúa khi mọi sự thích hợp với lư luận của ḿnh, th́ đây không c̣n là vâng theo ư Chúa nữa mà chỉ là vâng theo lư trí, lư luận của ḿnh.
Chúng ta hăy sống làm sao để ngày đó khi gặp mặt Chúa, Ngài sẽ phán cùng chúng ta rằng, “Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đă trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hăy đến hưởng sự vui mừng của Chúa người.” (Ma-thi-ơ 25:21).
“Ai trung tín trong việc rất nhỏ, cũng trung tín trong việc lớn; ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ, cũng bất nghĩa trong việc lớn.” (Lu-ca 16:10).
| |
|